Caâu Chuyeän Daønh Cho Moïi Ngöôøi

 

1.      SỰ SÁNG TẠO

 

Trước khi tạo nên trời đất vả đất là vô hình và trống không. Thượng Đế tạo nên mọi vật. Ngài đã tạo nên Thiên Sứ nhưng một vài thiên sứ chống lại Ngài và trở thành ma quỷ. Thượng Đế cho phép ma quỷ vận hành trên đất. Sa-tan là vua của ma quỷ. Thượng Đế đã tạo nên tất cả như loài vật, cây cối, núi non, dòng soâng, bầu trời và maët trời. Sự saùng tạo của Thượng Đế là hoàn hảo. Việc cuối cùng Thượng Đế tạo nên là người nam và người nữ. Ngài dựng nên người nam từ bụi đất và người nữ từ xương sườn của người nam. Người nữ trở thành bạn và là người giúp đỡ của người nam. Thượng Đế ban cho họ hơi thở của sự sống.

 

A-ñam vaø EÂ-va traàn truoàng nhöng hoï khoâng caûm thaáy xaáu hoå. Thượng Đế cho hoï ôû trong vöôøn. Thượng Đế noùi raèng söï saùng taïo cuûa Ngaøi laø toát laønh vaø Ngaøi nghæ ngôi. Cho ñeán luùc naày thì theá gian chöa heà coù toäi loãi. Thượng Đế baûo A-ñam vaø EÂ-va haõy sinh saûn theâm nhieàu, vaâng lôøi Ngaøi vaø khoâng ñöôïc aên traùi caây ôû giöõa vöôøn. Hoï quaûn trò taát caû caùc loaøi sinh vaät vaø laøm ñaày daãy ñaát.

 

2.      SỰ SA NGÃ

 

Loaøi ngöôøi phaïm toäi-xa caùch Thöôïng ÑeÁ

 

A-đam và Ê-va có một cuộc sống rất tuyệt vời tại vườn Ê-đen. Họ không phải làm việc mà không cảm thấy đói, không khát và không cần mặc quần áo. Họ quản trị tất cả những gì được taïo nên và đặt tên cho loài vật. Thượng Đế trò chuyện trực tiếp với họ. Thượng Đế phán dặn họ không được ăn trái cây của một cây ở giữa vườn nhưng Ê-va đã mạo hiểm đến gần cây cấm. Sau đó, con rắn gọi bà và cám dỗ bà.

 

Nó nói” Thượng Đế há có phán dặn ngươi không được phép ăn trái của cây nầy chăng?”Con rắn lừa dối Ê-va và nói với bà ”Ngươi sẽ chẳng chết đâu nếu ngươi ăn trái cây nầy.”

 

Ê-va ăn trái cấm. Sau đó, bà trao cho A-đam và ông cũng ăn nữa. Sau đó, họ nhận ra mình loã lồ. Họ cảm thấy xấu hổ. Vì xấu hổ, họ bèn lấy lá cây đóng khố che thân.

 

 Sau đó, Thượng Đế gọi A-đam và phán hỏi rằng:A-đam, ngươi ở đâu? Ai đã bảo với ngươi rằng ngươi loã lồ?”Ngươi có ăn trái cây mà ta dặn không được ăn đó chăng? “ A-đam xưng tội cùng Thượng Đế. Bởi vì họ không vâng lời, Thượng Đế đuổi họ ra khỏi vườn.

 

Thượng Đế phán cùng họ: Người nam phải làm đổ mồ hôi mới có lương thực để ăn, đất sẽ sanh chông gai. Người nữ sẽ chịu đau đớn khi sanh con.

 

Tuy nhiên, Thượng Đế là Đấng thương xót. Ngài lấy da thú kết thành quần áo cho họ. Ngài đã tha thứ tội lỗi của họ thông qua việc dâng tế lễ chuộc tội. Thượng Đế đặt lưỡi gươm chói loà để ngăn lối vào vườn Ê-đen. Thượng Đế bảo họ tản ra và sinh sản nhiều trên đất. A-đam và Ê-va có com và tất cả con cháu của họ đều là người có tội. Thế nhưng, Thượng Đế vẫn yêu thương họ rất nhiều.

 

3.      Ca-in và A-bên

 

Con của A-đam và Ê-va là tội nhân giống như cha mẹ của họ. Con của a-đam và Ê-va là Ca-in. Người là nông dân, trông nom về trồng trọt. Con thứ hai của họ là A-bên, làm nghề chăn chiên. Họ dâng của tế lễ theo niềm tin. Ca-in dâng một phần thổ sản của mình cho Thượng Đế nhưng A-bên dâng điều tốt nhất của mình, chiên đầu lòng trong bầy mình.

 

Thượng Đế nhận lễ vật của A-bên nhưng không nhận lễ vật của Ca-in. A- bên dâng lễ vật trong đức tin và lieân quan đến việc đổ máu. Vì vậy, Ca-in rất giận giữ. Thượng Đế phán hỏi Ca-in rằng” Cớ sao người giận giữ và bảo người đừng để tội lỗi cai trị”. Sau đó, Ca-in vẫn giận. Người rủ A-bên ra đồng và giết đi.

 

Thượng Đế phán hỏi Ca-in “ Em ngươi ở đâu?”

Ca-in thưa rằng” Tôi là người giữ em tôi sao?”

Thượng Đế phán” Tiếng máu của em ngươi từ dưới đất kêu thấu đến ta”

Thượng Đế trừng phạt Ca-in vì tội lỗi của người và làm cho người thành kẻ lưu lạc. Thế nhưng, Thượng Đế thể hiện sự thương xót của mình, Ngài làm dấu trên Ca-in để không ai giết người.

 

4.      Nô-ê

Thượng Đế trừng phạt tội lỗi, Ngài giữ lời hứa

và ban một Đấng Cứu Rỗi

Con của A-đam và Ê-va tiếp tục phạm nhiều tội nghịch cùng Thượng Đế.

 

Họ đã không còn yêu mến và vâng lời tuyệt đối vào Thượng Đế. Thượng Đế không hài lòng. Ngài tự trách mình đã dựng nên loài người. Tuy nhiên, có một người công bình tên là Nô- ê

 

Thượng Đế  bảo Nô-ê đóng một chiếc tàu và Ngài nói với ông rằng Ngài sắp huỷ diệt loài người bằng nước lụt. Vì Thượng Đế là Đấng ban cho sự sống, Ngài có quyền cất đi sự sống. Tuy nhiên, viêc naày khiến cho Thượng Đế rất buồn. Nô-ê rao giảng và cảnh báo với mọi người cơn nước lụt sẽ đến. Mọi người cười ông và chế giễu Thượng Đế.

 

Nhieàu mây đen che phủ trên bầu trời xám xịt. Các loài sinh vật kéo đến từng cặp. Gia đình Nô-ê và sinh vật vào tàu. Sau đó, Thượng Đế đóng cửa tàu.

 

Trời bắt đầu mưa 40 ngày và 40 đêm. Nước dâng lên khỏi mặt đất.

 

Mọi người đều bị chìm đắm trong nước lụt trừ Nô-ê và gia đình của ông. Họ ở trên tàu hơn một năm. Thượng Đế ở cùng họ và chăm sóc họ. Cuối cùng nước rút và có bùn khắp nơi.

 

Thượng Đế mở cửa tàu và sau đó sinh vật ra khỏi tàu cùng với Nô-ê và gia đình ông.

 

Nô-ê dâng lễ vật để cảm ơn Thượng Đế đã bảo vệ ông và gia đình.

 

Thượng Đế đặt một cầu vòng trên baàu trời như một lời hứa rằng Ngài sẽ không huỷ diệt thế gian bằng nước một lần nữa.

 

5.Sô-đôm và Gô-mơ-rơ

 

Thượng Đế ghét tội lỗi và trừng phạt tội lỗi

 

Có hai thành phố là Sô-đôm và Gô-mơ-rơ mà dân trong thành phố nầy làm nhiều điều kinh tởm. Ở Sô- đôm có một người công bình tên là Lót, vợ và hai con gái.Họ là tội nhân nhưng không làm những việc xấu xa trong thành phố.

 

Vì tội lỗi của dân nầy, Thượng Đế quyết định huỷ diệt Sô-đôm và Gô-mơ-rơ.

 

Thượng Đế biết Lót là người công bình và Ngài thương xót ông. Ngài sai thiên sứ báo cho Lót phải rời thành phố vì nó sẽ bị huỷ diệt vào buổi sáng.

 

Dân trong thành phố đến nhà Lót và muốn tấn công thiên sứ.

 

Thiên sứ làm cho dân thành phố nầy bị mù. Tối đó, Lót, vợ và các con gái ra khỏi thành phố. Thiên sứ nói với họ hãy tin tưởng vào Thượng Đế và vâng theo kế hoạch của Ngài, đừng ngó lại phía sau. Khi họ chạy khỏi, vợ của Lót nhìn lại  phía sau nên hoá thành tượng muối.

 

Loùt vaø con gaùi cuûa oâng ñöôïc cöùu vì Thöôïng ÑeÁ thöông xoùt hoï.

 

 Thượng Đế đã trừng phạt con người xấu xa trong hai thành phố nầy.

 

6.      Áp-ra-ham và Y-sác

Thượng Đế có một kế hoạch

 Có một người công bình tên là Áp-ram. Thượng Đế chọn người vì người là người của đức tin. Người tin tưởng vaøo Thượng Đế. Áp-ram (Áp-ra-ham) có vợ là Sa-rai(Sa-ra). Người không có con nhưng có một người cháu là Lót.

 

Thượng Đế bảo Áp-ram đến sống một nơi mà người không biết.

Áp-ram đem hết tài sản của mình và chuyển đi. Vì Áp-ram có đức tin, Thượng Đế hứa ban cho ông đất làm cơ nghiệp và có nhiều con cháu. Mọi người trên thế gian sẽ được ban phước qua dòng dõi của ông.

 

Áp- ram tin tưởng Thượng Đế nhưng ông nghĩ mình đã già và Sa-rai đã qua tuổi sinh con.

 

Trong thời gian Sô-đôm và Gô-mơ-rơ bị huỷ diệt, thiên sứ đến nhà Áp-ram và nói với ông rằng trong vòng một năm nữa ông sẽ sinh được một con trai. Áp- ram vaø Sa-rai cöôøi vì hoï ñaõ giaø. Moät naêm  sau hoï coù moät con trai và đặt tên lả Y-sác, nghĩa là “ cười”. Họ yêu mến Y-sác rất nhiều và chăm sóc con mình rất chu đáo.

 

Một hôm, Thượng Đế phán với Áp-ram dẫn Y-sác và đem củi đến một nơi mà Áp-ram sẽ giết Y-sác để làm của lễ. Áp-ram có đức tin và ông đã thực hiện điều nầy. Y-sác hỏi cha”chiên con làm của lễ thiêu ở đâu vậy cha?” Áp- ram trả lời” Thượng Đế sẽ cung cấp”. Sau đó, họ đến đúng nơi, Áp-ram dựng một bàn thờ, đặt củi lên, trói Y-sác con mình lại và chuẩn bị giết đi. Một thiên sứ xuất hiện và ngăn Áp-ram” Đừng làm đau đứa bé”. Áp-ram thấy một con chiên đực mà Thượng Đế cung cấp. Thượng Đế nói với Áp-ram rằng Ngài rất hài lòng về ông vì ông có đức tin. Từ đó, tên của họ được đổi thành Áp-ra-ham và Sa-ra.

 

Thượng Đế nhớ lại lời hứa của Ngài(đất đai, con cái và ban phước cho thế gian)

 

Y-sác trưởng thành và có con chaùu của chính mình.

 

7.      Ai Cập

 

Thượng Đế giữ lời hứa của Ngài và ban phước cho người đặt niềm tin nơi Ngài

 

Để trốn tránh nạn đói, con cháu Áp-ra-ham chuyển đến Ai-cập. Vua cho họ một mảnh đất. Đó là một mảnh đất tốt. Họ sống ở đó khoảng 400 naêm mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Thượng Đế ban phước cho họ và họ trở thành một dân lớn và giàu có. Ai -cập có một vị vua mới, vị vua phán “ Gia đình Áp-ra-ham quá đông đúc, có lẽ họ sẽ xâm chiếm chúng ta. Vị vua nầy biến họ trở thành nô lệ bằng cách bảo họ xây thành phố bằng gạch và bùn. Nhờ sự ban phước của Thượng Đế, dòng dõi của Áp-ra-ham được tăng lên. Vị vua nầy làm cho cuộc sống của họ trở nên tồi tệ hơn nhưng họ vẫn được ban phước. Sau đó, vị vua nầy bắt đầu ra lệnh giết những bé trai sơ sinh. Đây là thời gian thật sự khó khăn. Thượng Đế nghe tiếng khóc than và kêu cầu của con cháu Áp-ra-ham. Ngài biết nỗi đau khổ của họ. Bởi vì sự đau khổ của họ, Thượng Đế có kề hoạch giải thoát gia đình của Áp-ra-ham vì họ là dân của Ngài và Ngài có lòng nhân từ và yêu mến họ.

 

8.      Bụi gai cháy

 

Thuợng Đế keâu goïi một số người để giải thoát dân của Ngài

 

Có một gia đình có đức tin đã giấu một đứa trẻ tên là Môi-se. Vì lệnh của vua là giết tất cả các bé trai sơ sinh, khi Môi-se được vài tháng tuổi thì không thể giấu mọi người, gia đình đặt đứa bé nầy trong một cái rương và thả trôi dọc mé sông. Khi con gái của vua xuống sông tắm, công chúa tình cờ thấy đứa bé và đem đứa bé lên. Khi Môi-se trưởng thành, người đã giết một người đánh đập và hà hiếp con cháu Áp-ra-ham, dân của Thượng Đế. Môi-se đi đến đồng vắng để giải thoát con cháu Áp-ra-ham theo như kế hoạch của Thượng Đế. Một ngày nọ khi Môi-se đang chăn bầy chiên, người thấy một bụi gai cháy nhưng không hề tàn.Người nghe một giọng nói” Hãy cởi giày ra vì nơi ngươi đang đứng là đất thánh” Thượng Đế lại phán với Môi-se “ Ngươi phải đi đến Ai -cập và giải cứu dân ta”Thượng Đế phán với Môi-se “Ta là Đấng Tự Hữu và Hằng Hữu”. Ngài bày tỏ chính mình cho Môi-se.

 

Môi- se rất sợ. Thượng Đế cho người xem phép lạ từ một cây gậy biến thành con rắn, từ ban tay khoẻ mạnh thành bàn tay bệnh phun. Môi-se nhận thấy đức tin trong Thượng Đế và đến vị vua Ai-cập xin vua giải thoát cho dân Y-sơ-ra-ên. Vua Ai-cập từ chối. Môi-se nói với dân của Thượng Đế rằng người sẽ giúp họ trốn thoát vđến vùng đất mà Thượng Đế đã hứa với Áp-ra-ham, tổ phụ của họ.

 

Thượng Đế rất quyền năng. Vì sự cứng lòng của vị vua nầy, Ngài đã cho phép mười tai hoạ và giết tất cả trẻ con đầu lòng xứ Ai -cập trừ những gia đình có bôi huyết trên cửa. Cuối cùng, vua Ai-cập cho phép họ rời khỏi. Dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi và đi vào đồng vắng theo Môi-se, người giải cứu họ.

 

 

 

 

9.      Mười điều răn

 

Thượng Đế mong đợi sự công bình

 

Con cháu Áp-ra-ham rời khỏi Ai-cập. Dân Ai-cập rất giận giữ và phái một đội quân theo sau họ. Dân của Thượng Đế rất nhiều và thật dễ dàng nhìn thấy họ trong đồng vắng. Họ đến bờ sông lớn. Thượng Đế rẽ nước cho họ đi qua như đi trên đất khô. Khi quân đội Ai-cập đi qua thì Thượng Đế cho nước bao phủ họ và tất cả dân Ai-cập đều chết.

 

Trên đường đi đến vùng đất hứa, Thượng Đế cung cấp thức ăn và nước uống nhưng dân tộc lại oán trách. Họ không cám ơn Thượng Đế về những gì mà Ngài đã ban cho họ. Môi-se lên núi cầu nguyện một mình. Thượng Đế ban Mười Điều Răn cho Môi-se. Điều thứ nhất: Trước mặt ta ngươi chớ có các thần khác. Điều thứ hai: Không được thờ lạy các thần tượng. Điều thứ ba: chớ dùng danh Thượng Đế cho mục đích tội lỗi. Điều thứ tư: hãy giữ ngày thứ bảy đặng làm nên ngày thánh. Điều thứ năm: Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi. Điều thứ sáu: chớ giết người. Điều thứ bảy: chớ phạm tội tà dâm. Điều thứ tám: chớ trộm cắp. Điều thứ chin: chớ làm chứng dối. Điều thứ mười: chớ tham vợ người, tài sản hoặc vật chi thuộc về kẻ lân cận. Thượng Đế viết những điều răn nầy trên tấm đá mỏng.

 

Môi-se ở trên núi nhiều ngày. Đoàn dân nghĩ rằng Môi-se đã chết. Sau đó, con cháu Áp-ra-ham dựng nên một bức tượng. Họ đóng góp bông tai và tiền bạc để làm một con bò và thờ lạy nó.Họ cũng phạm nhiều tội khác nữa.

 

Môi-se trở lại và chứng kiến những gì mà đoàn dân đang làm. Môi-se rất giận khi thấy những gì mà họ đang thờ phượng. Môi-se đem luật pháp của Thượng Đế xuống. Những người thờ phượng con bò bị giết chết. Môi-se làm tấm bảng bằng đá khác và viết lại mười điều răn trên đó.

 

(Những người bị giết vì họ không vâng lời Thượng Đế. Ngài muốn chúng ta vâng lời Ngài. Tuy Ngài yêu thương chúng ta nhưng tội lỗi phải bị trừng phạt)

 

10.      Con rắn bằng đồng

 

Thượng Đế là Đấng thương xót và ban con đường cứu rỗi. Ngài muốn chúng ta làm mọi điều theo cách của Ngài.

 

Trong khi đoàn dân của Thượng Đế trên đường đi thì họ tiếp tục oán trách và không tin tưởng vào Thượng Đế. Họ đã đến gần cạnh vùng đất hứa. Thượng Đế đã hướng dẫn Môi-se phái một vài người để do thám vùng đất. Vùng đất nầy rất tốt, nhưng vì vùng đất nầy nguy hiểm nên họ phải nương cậy vào Thượng Đế.

Đoàn dân đã chối bỏ những gì Thượng Đế đã ban cho họ. Vì họ không có niềm tin, Thượng Đế quyết định huỷ diệt dân của Ngài, nhưng Môi-se cầu nguyện và Thượng Đế nghe lời cầu nguyện của ông. Thượng Đế phán với Môi-se rằng đoàn dân sẽ lưu lạc trong đồng vắng khoảng 40 năm. Thượng Đế phán rằng tất cả những ai từ chối vào vùng đất hứa sẽ không bao giờ được vào đó.

 

Trong khi lưu lạc trong đồng vắng, đoàn dân oán trách nhiều hơn và không vâng lời Thượng Đế. Thượng Đế cho phép rắn cắn họ và nhiều người bị rắn cắn. Môi-se lại cầu nguyện và Thượng Đế nghe lời caàu nguyện của ông. Thượng Đế phán với Môi-se hãy làm một con rắn bằng kim loại và đặt trên cái cọc. Bất cứ ai nhìn con rắn nầy sẽ được chữa lành. Nếu họ không nhìn thì họ sẽ chết. Môi-se đem con rắn bằng đồng ra cho đoàn dân, một số nhìn vào con rắn và họ được cứu. Những người không nhìn thì không được cứu.Moät vaøi ngöôøi thaáy vieäc naày raát laï vì vaäy hoï cheát.

 

Sau việc nầy, gia đình Áp-ra-ham lưu lạc nhiều năm. Thượng Đế yêu mến họ. Ngài ban cho họ thức ăn và nước uống. Quần áo và giày của họ không mòn. Dần dần, những người từ chối vào vùng đất hứa đã chết. Sau nhiều năm, Thượng Đế đem họ vào vùng đất hứa và ban cho họ vùng đất nầy. Họ xây dựng thành phố, nông trại và sống tại vùng đất nầy nhiều năm.

 

11.  Sự giáng sinh của Chúa Giê-xu

 

Thượng Đế giữ lời hứa và ban con duy nhất của Ngài

 

Thượng Đế sai nhiều tiên tri báo cho họ. Ngài sẽ ban một người để cứu họ ra khỏi trừng phạt của tội lỗi.

 

Tại vùng đất hứa có một người tên là Giô-sép đã hứa hôn cùng moät người nữ tên là Ma-ri

 Ma-ri chưa bao giờ có quan hệ với người nam, nhưng Thượng Đế đã tạo nên một đứa con trong bào thai bởi quyền năng của Đức Thánh Linh. Giô-sép biết rằng Ma-ri có thai và dự định trong lòng rằng sẽ từ hôn với Ma-ri. Thiên sứ hiện ra cùng Giô-sép và Ma-ri phán rằng” những việc nầy là bởi Thượng Đế”. Thiên sứ bảo với Giô-sép chớ ngại lấy Ma-ri làm vợ và không được ăn ở với người cho đến khi người sinh một trai.

 

Vào lúc đó, có đợt điều tra dân số và mọi người phải trở về quê hương của mình. Ma-ri sắp đến ngày sinh con. Khi họ đến Bết-lê-hem, họ không thể tìm được phòng trọ và phải ở trong chuồng ngựa. Ma-ri sinh ra Chúa Giê-xu giữa những động vật.

 

Thiên sứ báo tin cho những người chăn chiên rằng” Hôm nay một Đấng Cứu Rỗi được sinh ra. Thượng Đế ở với chúng ta.”

 

Những người chăn chiên đến và thờ phượng hài nhi Giê-xu.

 

Khi Chúa Giê-xu còn  nhỏ, họ dẫn Ngài đến đền thờ để dâng của lễ cảm tạ Thượng Đế. Có một người đàn ông tên là Si-môn. Ông đã già. Thượng Đế phán với ông rằng ông sẽ không chết cho đến khi ông gặp Đấng Cứu Rỗi. Một người phụ nữ lớn tuổi tên là An-ne cũng đến. Bà ta cũng nhớ lại lời hứa của Thượng Đế rằng Ngài sẽ ban một Đấng Cứu Rỗi. An-ne và Si-môn rất vui mừng, hô to trong nhà hội rằng Đấng Cứu Rỗi đã đến.

Khi Chúa Giê-xu được 12 tuổi, họ dẫn Ngài đến lễ hội như thông lệ. Trong khi cha mẹ của Ngài về nhà sau lễ hội, họ không thể tìm thấy Giê-xu. Vì vậy, họ trở lại Giê-ru-sa-lem và tìm thấy Chúa Giê-xu trong đền thờ, đang ngồi cùng với thầy Do Thái, lắng nghe họ và hỏi họ. Mọi người nghe rất ngạc nhiên với câu trả lời rất thông minh của Ngài.

 

12. Báp-tem của Chúa Giê-xu

Chúa Giê-xu bắt đầu chức vụ qua Báp-tem

Thượng Đế sai một tiên tri tên là Giăng. Người là anh họ của Chúa Giê-xu. Người rao giảng trong đồng vắng.

 

Giăng bảo mọi người hãy ăn năn, vâng theo Thượng Đế và làm điều công chính. Giăng Báp-tem cho mọi người. Việc Báp-tem như là một minh chứng để cho thấy rằng con người được thay đổi và trở nên người được dựng nên mới.Con người cũ không còn nữa, nó đã chết và chôn. Giăng bảo mọi người làm việc, vui với những gì mình có và phải làm việc lành. Mọi người hỏi ông có phải là Đấng Cứu Rỗi không? Ông trả lời “ Một người sẽ đến sau ta, ta không xứng đáng mở dây giày của Ngài.” Người cũng nói” Hãy dọn đường cho Chúa” Người muốn nói về Chúa Giê-xu

 

Khi Chúa Giê-xu được 30 tuổi, Ngài bắt đầu chức vụ bằng cách đi đến nơi Giăng đang giảng dạy.

 

Khi Giăng thấy Chúa Giê-xu, người nói”hãy nhìn chiên con, người mà cất tội lỗi toàn nhân loại”. Chúa Giê-xu xuống nước. Giăng không dám làm Báp-tem cho Ngài vì người biết rằng Chúa Giê-xu là thánh. Nhưng Chúa Giê-xu nói” hãy làm đi vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy”. Giăng đặt Chúa Giê-xu xuống nước.

 

Khi Chúa Giê-xu ra khỏi nước, họ nghe một tiếng phán” Đây là con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đường”. Thánh Linh của Thượng Đế giáng xuống như chim bồ câu và đậu trên người.

 

 Chúa Giê-xu bắt đầu chức vụ theo cách nầy.

( Chúng ta bắt đầu theo Chúa bằng cách nầy)

Sau cuộc sống của Chúa Giê-xu trên đất, một trong số những người theo Ngài, có một người đến từ Châu phi. Người đàn ông nầy học lời của Thượng Đế nhưng không hiểu lời hứa của Ngài. Môn đồ Chúa Giê-xu giải thích cho người. Người Châu Phi tin vào Giê-xu và hỏi Sao tôi không thể được làm báp-tem bây giờ?”

Môn đồ Chúa Giê-xu cùng xuống nước với người Châu Phi và Báp-tem cho người.

 

(Chúa Giê-xu cho chúng ta thấy thế nào là công bình và chúng ta phải làm điều công bình. Khi chúng ta trở thành người tin Chúa, chúng ta được làm Báp-tem)

 

13. Chúa Giê-xu làm cho biển lặng yên

 

Chúa Giê-xu có quyền năng trên thiên nhiên

 

Sau khi Chúa Giê-xu chịu Báp-tem, nhiều người đến với Ngài để nghe Ngài giảng dạy. Ngài cũng chữa lành nhiều người và làm nhiều phép lạ khác. Chúa Giê-xu chọn ra 12 môn đồ người mà được học và đi cùng với Ngài.

Một hôm, Ngài giảng dạy và chữa bệnh trong suốt một ngày. Ngài rất mệt và lên thuyền rời khỏi nơi đó. Khi lên thuyền, Ngài ngủ. Một cơn bão ập đến và gió thổi rất mạnh. Môn đồ theo Ngài là những người đánh cá nên họ biết những gì sắp xảy ra với thuyền của họ. Cơn bão trở nên dữ dội hơn và họ bắt đầu lo sợ. Họ đánh thức Chúa Giê-xu dậy và thưa rằng”Lạy Chúa, xin cứu chúng tôi với, chúng tôi hầu chết”. Chúa Giê-xu thức dậy và phán rằng” Tại sao các ngươi sợ? Đức tin ngươi ở đâu? “. Chúa Giê-xu đứng dậy giơ tay ra quở gió và biển thì nó yên lặng như tờ. Gío ngừng, mưa tạnh và sóng cũng yên lặng. Trời trở nên yên tĩnh. Môn đồ theo người nói rằng” Người nầy là ai mà gió và biển đều vâng lịnh người?”

 

(Chúa Giê-xu cho thấy rằng Ngài có quyền lực trên thế giới tự nhiên)

Họ chèo thuyền qua bờ bên kia

 

 

14. Chúa Giê-xu chữa lành người bị quỷ ám

Chúa Giê-xu có quyền lực trên ma quỷ

 

Trong câu chuyện cuối cùng, Chúa Giê-xu làm cho cơn bão lặng yên. Có một người đàn ông sống bên kia bờ hồ, người bị quỷ ám. Ma quỷ thường sống ở những nơi mà người chết được chôn. Người đàn ông nầy trần truồng. Người ta cố gắng trói người lại bằng dây xích, nhưng người luôn thoát ra được. Người làm đau chính mình vì người hoàn toàn mất hết lý trí.

Khi Chúa Giê-xu và môn đồ đến cạnh bờ hồ, người đàn ông chạy đến và nằm xuống.Quỷ trong người đàn ông nầy la lên rằng “ Lạy Chúa Giê-xu con của Đấng rất cao, Ngài định làm gì với con?”

 

Chúa Giê-xu hỏi” Ngươi tên gì? Quỷ thưa rằng” Quân đội, vì chúng con có rất nhiều”.

 

Quỷ không muốn ra khỏi người đàn ông. Chúng biết rằng Chúa Giê-xu có thể huỷ diệt chúng. Chúng nài xin Chúa Giê-xu cho nhập vào bầy heo ở gần đó. Chúa Giê-xu cho phép chúng nhập vào bầy heo. Bầy heo nhảy xuống biển và chết( bầy heo muốn chết hơn là bị quỷ nhập). Người bị quỷ ám trở lại bình thường và mặc quần áo vào. Người nầy muốn theo Chúa Giê-xu, Chúa Giê-xu bảo người trở về nhà và dân tộc của người. Người vâng lời và rao giảng phúc âm từ thành phố nầy sang thành phố khác.

Người dân thành phố nghe và tin những gì đã xảy ra, họ đến và nài xin Chúa Giê-xu đi khỏi. Họ cảm thấy vui mừng nhưng họ đã bỏ lỡ chân lý. Chúa Giê-xu cùng môn đồ vào thuyền và đi khỏi.

 

15. Chúa Giê-xu chữa lành một bé gái

Chúa Giê-xu có quyền năng trên sự chết

Chúa Giê-xu đang giảng dạy và chữa lành bệnh cho nhiều người đến với Ngài. Một hôm thầy đội trong nhà hội đến xin Ngài đến và chữa lành cho con gái mình. Người bệnh rất nặng. Cha của bé gái thưa rằng” Nếu Ngài đến và đặt tay trên nó, nó sẽ được chữa lành”.

 

Chúa Giê-xu theo người đàn ông đến nhà. Trước khi vào nhà, Ngài nghe tiếng than vãn và khóc lóc. Người ta nói rằng” Con gái ông đã chết”

 

Chúa Giê-xu phán rằng” Đừng sợ, đừng đánh mất đức tin, đứa trẻ không chết, nó chỉ ngủ”. Những ngươi đang khóc cho đứa bé cười khi nghe Chúa nói đứa bé đang ngủ( Họ biết chết là như thế nào)

 

Chúa Giê-xu bảo mọi người ra khỏi phòng ngoại trừ cha mẹ của đứa bé, Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng.

 

Chúa Giê-xu phán với đứa bé “ Hỡi con, hãy thức dậy”. Nó mở mắt và thức dậy. Việc nầy làm cho mọi người hết sức ngạc nhiên. Chúa Giê-xu bảo họ đem cho đứa bé một ít thức ăn (Chứng tỏ rằng đứa bé không phải là ma hay là sống nhờ phù phép)

 

Chúa Giê-xu ra đi. Đứa bé vẫn khoẻ mạnh.

(Câu trả lời của các bạn là gì nếu bạn đi đến đám tang và điều nầy xảy ra)

 

16. Chúa Giê-xu ban thức ăn cho đám đông

 

Chúa Giê-xu quan tâm đến nhu cầu của con người

 

Mỗi ngày nhiều người theo Chúa Giê-xu. Họ muốn nghe Ngài. Hàng nghìn người ở với Ngaøi caû ngaøy laãn ñeâm.

 

Moät laàn, Chuùa Gieâ-xu vaø moân ñeä ñeå hoï laïi vaø ñi ñeán nôi vaéng veû. Hôn 5000 ngöôøi theo Ngaøi ñeán nôi nay. Toái ñeán ñoaøn daân ñoùi buïng. Moân ñoà thöa raèng” cho ñaùm ñoâng ñi ñeå hoï töï tìm thöùc aên cho chính mình”. Chuùa Gieâ-xu phaùn “ Hoï seõ tìm thöùc aên ôû ñaâu?” Caùc con seõ cho hoï thöùc aên. Thöùc aên cho moïi ngöôøi baèng 200 ngaøy löông.

 

Moân ñoà thöa raèng” taát caû nhöõng gì chuùng con coù theå tìm ñöôïc laø thöùc aên cuûa moät caäu beù( caäu beù coù 5 oå baùnh mì vaø hai con caù). Hoï ngoài thaønh töøng nhoùm. Chuùa Gieâ-xu laáy baùnh cuûa caäu beù, caûm taï Thöôïng Ñeá vaø beû baùnh. Chuùa Gieâ-xu cho moân ñoà moät soá thöùc aên vaø phaân phaùt cho 15,000 ngöôøi. Sau khi moïi ngöôøi aên no. Moân ñoà nhaët nhöõng baùnh coøn thöøa laïi. Toång coäng coù 12 gioû.

 

Vì lyù do naày, moïi ngöôøi muoán toân Chuùa Gieâ-xu laø vua. Chuùa Gieâ-xu bieát vieäc naày khoâng phaûi laø keá hoaïch cuûa Thöôïng Ñeá, vì vaäy Ngaøi ñeán moät nôi yeân tónh ñeå caàu nguyeän.

 

17. Chuùa Gieâ-xu chöõa laønh ngöôøi ñaøn oâng bò muø

 

Chuùa Gieâ-xu coù quyeàn naêng treân beänh taät

 

Chuùa Gieâ-xu ñi ñeán moät nôi ñeå caàu nguyeän vaøo moät ngaøy caàu nguyeän. Khi Ngaøi rôøi khoûi nôi caàu nguyeän, Chuùa Gieâ-xu thaáy moät ngöôøi ñaøn oâng muø ñeán van xin Ngaøi.

 

Moân ñoà theo Chuùa hoûi” Ai ñaõ phaïm toäi vaø laøm cho ngöôøi ñaøn oâng naày bò muø?”

 

Chuùa Gieâ-xu ñaùp raèng” khoâng ai phaïm toäi” “ Ngöôøi naày muø ñeå baøy toû quyeàn naêng cuûa Thöôïng Ñeá.”

 

Chuùa Gieâ-xu laáy ñaát xeùt boâi leân maét cuûa ngöôøi muø. Chuùa Gieâ-xu baûo ngöôøi muø ñi vaø röûa maét. Ngöôøi muø ñi, röûa maét vaø baét ñaàu nhìn thaáy. Moïi ngöôøi nhìn thaáy ngöôøi vaø hoûi” Coù phaûi ñaây laø ngöôøi muø aên xin chaêng? Moät vaøi ngöôøi noùi” khoâng phaûi laø ngöôøi ñoù.. chæ gioáng ngöôøi ñoù thoâi….Chính laø anh ta”

 

Nhaø laõnh ñaïo toân giaùo chaát vaán ngöôøi ñaøn oâng muø” Ngöôøi ñöôïc chöõa laønh nhö theá naøo?”

 

Ngöôøi ñaøn oâng muø noùi “ Chuùa Gieâ-xu chöõa laønh cho toâi. Ngaøi laø moät tieân tri. Ngaøi laáy moät ít buøn vaø thoa vaøo maét toâi. Toâi röûa maét vaø baây giôø toâi coù theå nhìn thaáy”. “ Khoâng phaûi, haén laø toäi nhaân”( Hoï sôï Chuùa vaø baát cöù ñeàu gì môùi meû)”.  Toäi nhaân coù theå chöõa laønh cho moät ai ñoù ñöôïc chaêng?”. Caùc ngöôi laø laõnh ñaïo nhöng töø choái nhìn nhaän chaân lyù.

 

Ngöôøi ñaøn oâng muø noùi theâm” Neáu baát cöù ai thôø phöôïng Thöôïng Ñeá vaø laøm theo yù muoán Ngaøi, Ngaøi seõ nghe hoï. Khoâng ai coù theå chöõa laønh cho ngöôøi muø baåm sinh. Neáu ngöôøi aáy khoâng ñeán töø Thöôïng Ñeá thì ngöôøi aáy khoâng theå laøm ñöôïc gì”.

 

Sau ñoù, Chuùa Gieâ-xu tìm thaáy ngöôøi vaø hoûi “ Ngöôi coù tin vaøo con Thöôïng Ñeá khoâng?”

Ngöôøi muø hoûi“ Ai laø con cuûa Thöôïng Ñeá ñeå con tin?”

Chuùa Gieâ-xu traû lôøi” Ñoù laø Ngöôøi maø ngöôi nhìn thaáy vaø ñang noùi chuyeän vôùi con”

Ngöôøi muø thöa raèng” Vaâng, con tin Ngaøi”.

 

18. Tieäc thaùnh

 

Chuùa Gieâ-xu cho chuùng ta thaáy nhö theá naøo laø ngöôøi laõnh ñaïo toát vaø cho chuùng ta bieát laøm theá naøo ñeå nhôù ñeán Ngaøi.

Chuùa Gieâ-xu ôû trong thaønh Gieâ-ru-sa-lem vaø ñaõ giaûng daïy cho ñeán khi nhaø laõnh ñaïo toân giaùo giaän döõ ñoái vôùi Ngaøi. Nhaø laõnh ñaïo toân giaùo chuaån bò baét giöõ Ngaøi. Chuùa Gieâ-xu taäp hôïp caùc moân ñoà laïi ñeå truyeàn daïy vaø aên toái cuøng nhau. Chöùc vuï Ngaøi saép keát thuùc.

 

Chuùa Gieâ-xu baûo vôùi hoï ñaây laø böõa aên toái cuoái cuøng. Chuùa Gieâ-xu ñöùng daäy côûi aùo ngoaøi vaø quaán moät caùi khaên quanh buïng. Chuùa Gieâ-xu baûo vôùi caùc moân ñeä” Caùc ngöôi caàn phaûi röûa chaân cho nhau. Caùc moân ñoà phaân vaân, Chuùa Gieâ-xu noùi raèng Ngaøi röûa chaân cho hoï”. Chuùa Gieâ-xu noùi” Ñaây laø thí duï cho caùc ngöôi, ngöôøi laõnh ñaïo phaûi laø ngöôøi phuïc vuï”.

Ngaøi cuõng nhaéc nhôû hoï” Haõy vaâng theo maïng lònh ta”. Sau ñoù, Ngaøi chæ ra Giu-ña laø keû phaûn Ngaøi. Giu-ña ñöùng daäy vaø ra ngoaøi ñeå chuaån bò phaûn Chuùa Gieâ-xu.

 

Sau ñoù, Ngaøi laáy thöùc uoáng phaân phaùt cho caùc moân ñoà vaø phaùn” Ñaây laø maùu ta ñaõ ñoå ra vì caùc ngöôi. Ñaây laø giao öôùc môùi cuûa Thöôïng Ñeá cho caùc ngöôi. Khi caùc ngöôi uoáng cheùn naày haõy nhôù ñeán ta. Sau ñoù, Chuùa Gieâ-xu noùi chuyeän vôùi moân ñoà vaø ñi ra khoûi thaønh phoá ñeå caàu nguyeän.

 

19. Vieäc baét giöõ vaø söï ñoùng ñinh cuûa Chuùa Gieâ-xu

            Chuùa Gieâ-xu ban cuoäc soáng cuûa Ngaøi cho chuùng ta

Sau tieäc thaùnh, Chuùa Gieâ-xu cuøng moân ñoà ra khoûi thaønh phoá ñeå caàu nguyeän. Trong khi Chuùa Gieâ-xu ñang caàu nguyeän, Giu-ña daãn caùc teân lính ñeán baét Ngaøi. Caùc teân lính ñem Chuùa Gieâ-xu ñeán nhaø laõnh ñaïo toân giaùo. Caùc teân lính ñaùnh ñaäp Chuùa Gieâ-xu vaø buoäc Ngaøi xöng laø coù toäi. Ngaøi töø choái. Nhaø laõnh ñaïo ñem Ngaøi ñeán vua.

 

Nhaø vua noùi raèng”Ngöôøi ñaøn oâng naày khoâng laøm ñieàu gì sai”. Nhöng nhaø laõnh ñaïo toân giaùo hoâ leân” Haõy gieát Gieâ-xu”.

 

Vua cho ngöôøi ñaùnh Chuùa Gieâ-xu 39 roi. Nhaø laõnh ñaïo toân giaùo vaãn muoán Ngaøi cheát. Caùc teân lính ñaùnh vaø cheá gieãu Ngaøi. Cuoái cuøng, vua ñoàng yù gieát Chuùa Gieâ-xu.

 

Caùc teân lính ñem Chuùa Gieâ-xu ra khoûi thaønh phoá, ñaët Ngaøi xuoáng vaø ñoùng ñinh Ngaøi treân caây thaäp töï. Caùc teân lính ñoùng nhöõng caây ñinh lôùn treân baøn tay vaø chaân Ngaøi, ñoäi maõo gai cho Ngaøi vaø döïng thaäp töï giaù leân. Treân thaäp töï giaù, Chuùa Gieâ-xu chòu ñau ñôùn vaø khoâng theå thôû bình thöôøng ñöôïc. Caùc teân lính cho Chuùa Gieâ-xu röôïu nhöng Ngaøi töø choái.

 

Chuùa Gieâ-xu noùi” Moïi söï ñaõ hoaøn taát “ vaø Ngaøi truùt hôi thôû sau cuøng.

 

Chuùa Gieâ-xu ñaõ nhaän hình phaït thay cho toäi loãi toaøn nhaân loaïi. Moät ngöôøi voâ toäi ñaõ nhaän hình phaït cho toäi loãi cuûa con ngöôøi.

 

Thöôïng Ñeá ñaõ höùa raèng toaøn nhaân loaïi trôû neân daân toäc cuûa Ngaøi qua moät ngöôøi. Khi Chuùa Gieâ-xu cheát, trôøi ñaát trôû neân toái taêm. Teân lính ñaâm vaøo hoâng Chuùa Gieâ-xu ñeå cho bieát raèng Ngaøi ñaõ cheát.

 

 

20.Söï soáng laïi

Chuùa Gieâ-xu coù quyeàn naêng treân söï cheát cuûa chính mình

Moân ñeä cuûa Chuùa Gieâ-xu ñeán nôi maø caùc teân lính ñaõ gieát Ngaøi vaø mang xaùc Ngaøi ñaët trong ngoâi moä. Caùc teân lính ñaët moät taûng ñaù to tröôùc ngoâi moä vaø canh giöõ. Moân ñeä khoâng theå mang xaùc Ngaøi choân caát vì ñoù laø Ngaøi leã.

 

Ba ngaøy sau ngaøy leã, hai phuï nöõ ñeán ñeå mang xaùc Chuùa Gieâ-xu veà choân caát. Khi hoï vaøo ham moä, hoï thaáy hai thieân söù. Hai thieân söù hoûi “Taïi sao caùc ngöôi tìm ngöôøi soáng giöõa nhöõng ngöôøi cheát? Ngaøi khoâng ôû ñaây, Ngaøi ñaõ soáng laïi.” Chuùa Gieâ-xu khoâng cheát nöõa. Ngaøi ñaõ soáng laïi vì Ngaøi coù quyeàn naêng treân söï cheát cuûa chính mình.

 

Nhöõng ngöôøi phuï nöõ gaëp hai thieân söù thì trôû veà nôi maø moân ñoà cuûa Ngaøi ñang nhoùm hoïp. Moân ñoà cuûa Ngaøi ñeán ngoâi moä vaø thaáy raèng Ngaøi ñaõ soáng laïi.

 

Sau ñoù, Chuùa Gieâ-xu hieän ra cuøng caùc moân ñoà vaø daïy hoï. Ngaøi aên vôùi hoï. Treân 500 ngöôøi nhìn thaáy Ngaøi coøn soáng, Ngaøi soáng laïi töø keû cheát. Chuùa Gieâ-xu nhaéc nhôû hoï raèng haõy ñi vaø noùi cho moïi ngöôøi lôøi höùa cuûa Thöôïng Ñeá maø Ngaøi ñaõ höùa vôùi Aùp-ra-ham .

Moät hoâm, Chuùa Gieâ-xu rôøi khoûi moân ñoà vaø trôû veà trôøi. Caùc moân ñoà ñi khaép theá gian, noùi cho moïi ngöôøi veà Chuùa Gieâ-xu vaø baûo hoï ca ngôïi Thöôïng Ñeá.

 

21. Ngaøi chôø ñôïi

                                    Chuùa Gieâ xu hieän vaãn ñang soáng vaø moïi ngöôøi coù theå ca ngôïi Thöôïng Ñeá qua Ngaøi

 

 

 

 

 

 

§        Gioáng nhö A-ñam, EÂ-va, Ca-in vaø A-beân, taát caû chuùng laø ngöôøi coù toäi

§        Khi chuùng ta ñoïc caâu chuyeän cuûa Noâ-eâ, Thaønh Soâ-ñoâm vaø Goâ-mô-rô cho thaáy Thöôïng Ñeá gheùt toäi loãi. Ngaøi tröøng phaït nhöõng ngöôøi coù toäi.

§        Khi chuùng ta hieåu ñöôïc caâu chuyeän cuûa A-ñam vaø EÂ-va, Ca-in, Noâ-eâ, Moâi-se vaø Chuùa Gieâ-xu, cho thaáy Thöôïng Ñeá coù loøng thöông xoùt treân nhöõng ngöôøi maø Ngaøi yeâu meán.

§        Caùch ñaây moät thôøi gian laâu, Thöôïng Ñeá ñaõ höùa vôùi AÙp-ra-ham raèng taát caû moïi ngöôøi treân theá gian seõ ca ngôïi Ngaøi qua doøng doõi cuûa AÙp-ra-ham. Doøng doõi cuûa AÙp-ra-ham seõ trôû neân daân söï cuûa Thöôïng Ñeá.

§        Thöôïng Ñeá bieát raèng moïi ngöôøi ñeàu phaïm toäi vaø khoâng theå ca ngôïi Ngaøi.

§        Thöôïng Ñeá ñaõ ban Ñaáng Cöùu Roãi ñeå giaûi thoaùt taát caû moïi ngöôøi treân theá gian khoûi toäi loãi cuûa hoï.

§        Ñaáng Cöùu Roãi ñoù laø Chuùa Gieâ-xu

§        Tröôùc khi Chuùa Gieâ-xu sinh ra, caùc tieân tri ñaõ noùi raèng Ngaøi seõ ñeán vaø hi sinh söï soáng chính mình cho nhieàu ngöôøi

§        Chuùa Gieâ-xu ñaõ ñeán.